Quý vị có thể lên đây. Không sao. (Chào Sư Phụ.) Đồ ăn ngon không? (Dạ ngon.) Ăn rồi à? (Dạ.) Ổn không? Đồ ăn ổn không? (Dạ ổn. Đồ ăn ổn.) Không sao, không sao. Sư Phụ mặc cái này để quý vị thấy y phục của Sư Phụ. (Đồ mới.) (Đẹp lắm ạ.) Nó mở chưa? (Dạ rồi.) Sư Phụ đi qua đi lại cho quý vị nhìn đồ mới của Sư Phụ thôi. (Đẹp lắm ạ.) (Đẹp, đẹp.) Mục đích của Sư Phụ rất là đơn thuần. Mỗi lần chỉ có một mục đích thôi. Không có phức tạp. Như vậy quý vị nhìn được rõ hơn chút. Sao ốm đi vậy? Nghiệp chướng được tiêu trừ rồi. Ngon không? (Dạ ngon.) Vậy ăn nhiều giùm Sư Phụ chút. Ở đây lạnh, ăn thêm chút cũng không sao. (Dạ.) Vì sáu giờ mới thiền mà. Đúng không? (Dạ đúng.) Sáu giờ hay bảy giờ? (Dạ sáu giờ.) Sáu giờ. Vậy ăn thêm chút không sao đâu. Còn hai tiếng, đủ để tiêu hóa.
Đúng rồi. Lạnh lắm. Lát nữa lạnh lắm, rồi đói nữa. Chỗ rộng như vậy, mà quý vị nói không đủ. Lạ thật, bốn ngàn người mà sao nhìn thấy nhiều vậy? Không thể nào? Họ còn nói với Sư Phụ là chưa tới bốn ngàn. Vậy mà sao chỗ nào cũng thấy người? Hồi trước, khi còn cái chánh điện, nhớ không? (Dạ nhớ.) Nó nhỏ xíu, mà ba bốn ngàn người cũng chen vô được. Giờ không có chánh điện nữa, mà sao chỗ nào cũng đầy người? Rồi còn nói với Sư Phụ chỉ có bốn ngàn người. Sư Phụ không tin quý vị đâu, không tin. Có ai lén vào không? Có ai vào “lậu” không? (Dạ không.) Nếu có thì đi đăng ký lẹ đi, (Dạ.) không thôi Sư Phụ bắt được là khổ lắm đó.
Khi thiền thì nhắm mắt lại, đừng mở lung tung. Hiểu không? (Dạ hiểu.) Dù có “chết” cũng đừng mở mắt ra. (Dạ.) Vì mở mắt ra là “chết” đó. Hiểu chưa? (Dạ hiểu.) Quý vị tới đây có ba ngày mà còn đi loanh quanh. Sư Phụ đi ngang cũng đừng nhìn. (Dạ.) Còn bây giờ thì được nhìn. Bây giờ ai không nhìn, Sư Phụ tịch thu thẻ (Tâm Ấn) đó. Làm đúng việc vào đúng lúc. Hiểu không? (Dạ hiểu.) Khi được nhìn thì nhìn cho rõ. Tới lúc nhìn vào bên trong thì nhìn vào bên trong. Chuyên tâm thì mới có kết quả. Không thì chỉ ngồi đó đau mông, rồi về nhà chẳng được gì. Uổng phí thời gian của quý vị, (Dạ.) và uổng phí chỗ của Sư Phụ. Ở đây chật lắm rồi. Mai mốt Sư Phụ bán vé đó. Tại vì nhiều người quá, phải bán vé. Một chỗ bao nhiêu tiền? Bao nhiêu thì được? Cái này… (Ba ngàn.) Hả? (Ba ngàn Đài tệ.) Ba ngàn thôi hả? Vậy rẻ quá. (Ba ngàn một ngày.) Ba ngàn một ngày à? (Dạ ba ngàn một ngày.) Vậy cũng được, tạm chấp nhận. Nếu không thiền nghiêm chỉnh, Sư Phụ bán vé thiệt đó.
Sư Phụ nói rồi. Quý vị mà không nghiêm chỉnh là Sư Phụ bán vé. Vì quý vị không biết trân quý. Nếu rẻ quá, quý vị không biết trân quý. Mai mốt Sư Phụ chắc chắn sẽ bán vé, để ai trân quý thì mới tới. Mà không phải là ba ngàn đâu. Có khi ba chục ngàn. Ba chục ngàn thì tạm được. Vì mình là bạn tốt mà. Bạn tốt thì Sư Phụ tính giá cao hơn. Nghiêm chỉnh lại. (Dạ được.) Sư Phụ dễ thương nhất đó, nhưng thấy ai không nghiêm chỉnh là Sư Phụ đổi liền… “Cú hổ quyền” của Sư Phụ sẽ xuất hiện. Anh (…) sợ muốn chết. Anh ấy không là gì hết. Ngồi tuốt đằng sau, còn ngồi chồm hổm nữa. Thấy không? Anh ấy chuyên huấn luyện cảnh sát đó. Huấn luyện viên đó. Vậy mà ngồi chồm hổm đằng sau, sợ muốn chết. Quý vị là gì đâu? Võ công của quý vị đủ để đấu với Sư Phụ không? Thiền không nghiêm chỉnh. (Chào Sư Phụ.) Được rồi. Sư Phụ phải lùi xe. Cho Sư Phụ mượn chút chỗ nha. Được không? (Dạ được.) (Chào Sư Phụ.) Được rồi. Tới giờ ăn rồi. Lát gặp lại.
Ở Đài Loan (Formosa) nữ nhiều hơn nam. Bên Đài Loan (Formosa) này, con trai có giá lắm đó. (Dạ không cần ạ, một mình thì tốt hơn.) Đừng sợ. Có ai… Có người vợ nào mà ông chồng không cần không? Ở đây có một người chồng mà bà vợ không cần nè. Anh ấy đang đứng đó, nhìn kìa. Dễ thương, hiền lành như vậy. Hồi trước anh ấy cho vợ mỗi tháng hai chục ngàn đồng đó. Giỏi chưa. Suy nghĩ lẹ đi. OK rồi, cảm ơn. (Đi ăn cơm.) Tới giờ ăn à. (Dạ đúng rồi.) Rồi, quý vị đi ăn đi. (Chào Sư Phụ.) (Đẹp quá.) Sao anh không dẫn con đến? Đứa nhỏ đó còn ở Hồng Kông hả? (Dạ phải.) Anh bỏ con, bỏ vợ như vậy đó. (Dạ dẫn con theo mệt lắm ạ.) Sao lần nào cũng là cô ấy chăm sóc con, và để anh tới đây? (Dạ có. Thiền Tam cô ấy có tới. Lần trước có tới.) Đâu có. Thật sự có hả? (Dạ có.) Lần trước là anh chăm sóc con, cô ấy tới. Phải không? (Có một lần ạ.) Chỉ có một lần thôi. Tết phải không? Nhưng mà đứa nhỏ đó thật sự không cần anh. Nó thông minh hơn anh. (Dạ đúng.) Đứa nhỏ đó rất già. Linh hồn nó rất già. Trời ơi. Tất cả quý vị không muốn ăn mà chỉ đứng hai bên nhìn người đẹp. (Chào Sư Phụ. Ờ, phải. (Sư Phụ.) (Chào Sư Phụ.) Hôm nay nhìn rõ hơn ha. (Dạ đúng.) (Chào Sư Phụ.) (Chào Sư Phụ.) Sư Phụ đi đây. Sư Phụ đi đây, Sư Phụ đi đây, đi về nhà. Gặp lại sau, nhé? (Dạ.) (Chào Sư Phụ.) Lát nữa gặp lại. (Dạ tạm biệt.) Sư huynh, cảm ơn anh. Cảm ơn mọi người. (Cảm ơn Sư Phụ.) (Cảm ơn Sư Phụ.)
Tất cả người ngoại quốc da trắng có thể lên bục. Nếu quý vị có câu hỏi nào thì có thể hỏi Sư Phụ. Người ngoại quốc da trắng lên trước. Lại đây ngồi xung quanh. Xin lỗi, lẽ ra quý vị phải ngồi đây ngay từ đầu. Họ sắp xếp lung tung. Họ sắp xếp kiểu Chủ Nhật, không phải kiểu bế quan. Chủ Nhật thì nam giới đôi khi ngồi ở đây. Nhưng bế quan thì không. Bế quan thì người ngoại quốc được ưu tiên. Lại đây. Tên gì vậy ta? Sư Phụ không bao giờ nhớ. Hôm nay chỉ có nhiêu đây thôi hả? Trời ơi! Có câu hỏi gì không? Chắc là không rồi. Quý vị ít quá mà. Số mấy? Không có gì hết, phải không? (Con không biết.) Rồi, không biết thì thôi. Ở Brazil đến hả? (Dạ Bỉ.) À, Bỉ, Bỉ, giáo sư. Từ “đại học vũ trụ” đó. Phải không? Vợ anh có đây không? (Dạ cô ấy ở đây.) Sao cô ấy không lên? (Vì cô ấy không…) Cô ấy da đen hả? (Dạ cô ấy da trắng.) Lên đây, lên đây. Không sao.
Tất cả đệ tử người Mỹ và châu Âu lên đây. Không cần biết màu da gì, cứ lên. Vì quý vị hiểu tiếng Anh. Không hiểu thì gắn tai nghe vào mà nghe. Người từ Mỹ và châu Âu, có thể lên. Nhanh lên trước khi Sư Phụ đổi ý. Sư Phụ đổi ý nhanh lắm đó. Giáo sư, anh tiến bộ tốt ha? (Dạ.) Ít nhất là cái mặt. Ăn thuần chay, nên trông giống bắp cải vậy đó. Tấm gương rất tốt. Sư Phụ nhớ vài năm trước anh đâu có “phát đạt” như vậy. Đâu có “phồn thịnh” như vậy. Đúng không? Giờ tiến bộ tốt rồi. (Dạ không, con nhẹ cân hơn trước.) Vậy hả? Sư Phụ không nghĩ vậy. Trông anh rất khỏe, hồng hào lắm. À, còn anh này đáng lẽ là da đen. Giờ mới tới hả?
Có câu hỏi gì không? Sáng mai quý vị có thể ngồi ở đây. Buổi sáng đó. Và mang theo gối thiền với túi ngủ luôn. Tội nghiệp, đi xa như vậy. Này… hộ pháp, đi tìm… Hộ pháp nào đây? Đi tìm một ít bánh kẹo thuần chay mang cho Sư Phụ được không? (Dạ.) Ai chạy nhanh vậy? Anh ta muốn giành việc của anh đó. Đừng đi nữa. Có người khác đi rồi thì anh khỏi đi. Quý vị có câu hỏi gì không? Không hả? Tốt. Mấy người này là Stammgäste (khách quen). Đi hoài nên không có câu hỏi. Chỉ mấy người lười, không thiền, không đi bế quan, mới có nhiều câu hỏi. Câu hỏi viết đầy trên mặt, viết trên mũi, viết trên tai, viết trên mắt, viết khắp nơi.
Anh mới tới phải không? (Dạ đúng.) Ổn chứ? (Dạ sao ạ?) Anh ổn chứ? (Vâng, con ổn. Cảm ơn Ngài.) Anh có được thể nghiệm như mong đợi không? (Dạ sao ạ?) Chắc anh nghe không rõ. (Dạ không, tiếng Anh của con…) À, anh nói tiếng gì? (Dạ con đến từ Peru.) Peru? À, hiểu rồi. Chà, xa lắm đó. (Dạ.) Chào mừng anh, chào mừng. (Cảm ơn Sư Phụ.) Anh nói tiếng Tây Ban Nha, đúng không? (Dạ đúng.) Ờ, còn Sư Phụ thì không. Tuyệt vời ha. Có ai dịch tiếng Tây Ban Nha không? Ở đây có ai nói tiếng Tây Ban Nha không? Lên đây mau. Lên đây mau, người nào nói tiếng Tây Ban Nha. Không có ai hả? Tốt. Tin tốt, không có ai nói tiếng Tây Ban Nha ở đây. Đỡ nhiều phiền phức. Sư Phụ nhớ có một hai người, mà lần này họ không tới. (Con biết tiếng Anh.) Anh biết tiếng Anh khá hơn Sư Phụ hả? Rồi. Có câu hỏi gì không? Không. (Dạ không.) Thể nghiệm tốt không? (Dạ chưa có.) Chưa hả? Rồi, thiền cho tốt, có thể nghiệm rồi thì mình nói chuyện bên trong.
Nhích qua chút. Tạm thời Sư Phụ cho anh ít thạch xanh (thuần chay), hay thẻ xanh. Xanh. “Xanh” nghĩa là “được đi tiếp”, lên đây. Đồng không chăm sóc anh hả? (Xin Sư Phụ nói lại?) Đồng không chăm sóc anh hả? (Dạ có, anh ấy rất tốt.) Có à. Anh ấy tốt hả? (Dạ đúng.) Ồ, Peru là nước đẹp lắm. Sao vậy ha? Giờ yên bình chưa? (Dạ, yên bình lắm ạ.) Tốt cho quý vị. (Sư Phụ nên tới đó, đẹp lắm.) Hả? (Sư Phụ nên tới một lần, đẹp lắm ạ.) OK. Cái đó… Sư Phụ biết anh sẽ nói vậy mà. (Dạ.) Đây. (Cảm ơn Sư Phụ.) Lấy đi, ăn từ từ. Sư Phụ chưa tới Peru đâu, ít nhất là còn lâu lắm. Chưa biết nữa. Rồi, lấy đi. Peru là một nước đẹp. Cho những người ở quê nhà anh nữa. (Cảm ơn Sư Phụ.) Peru thì mới, mà nhiều người thích thiền, lần đầu tiên. (Dạ đúng, nhiều lắm.) Nhiều, nhiều lắm. Lúc nào cũng vậy. (Dạ đúng.) Lần đầu tiên có một nước mới, mới tinh, mà nhiều người ghi danh thọ Tâm Ấn, nhưng trước tiên họ phải ăn bắp cải thêm ba tháng nữa. Bắp cải. Sư Phụ biết, Sư Phụ biết anh hiểu tiếng Anh giỏi hơn, nhưng Sư Phụ chỉ đùa thôi. Đây là “miền đất đùa giỡn”. Trung tâm vui cười, nên anh sẽ nghe cười nhiều lắm.
Photo Caption: “Mùa Xuân Nhắc Nhở Vạn Vật Hướng Về ÁNH SÁNG”











